Trung Quốc muốn gì ở Việt Nam? Chiếm đất ư?

-

Trung Quốc có thèm muốn đất của chúng ta không? Đương nhiên là không, nó muốn gì ở cái nơi mà dịch vụ xã hội còn thua xa chúng nó, GDP thì còn chưa bằng một tỉnh lẻ của tụi nó nữa, tự nhiên nó muốn kéo về 90 triệu thành viên phản động làm cái gì? Nó muốn chiếm đất để định cư ư, càng không. Chúng nó đang mua hàng tá bất động sản ở Mỹ, ở Canada, ở Úc, ở châu âu, chúng nó mua hết cả vườn nho miền nam nước Pháp. Chẳng tội gì chúng nó lại phải tốn xương máu và trăm phương nghìn kế để hoàn thành cái mục đích đó ở cái mảnh đất này trong khi còn bao nhiêu lựa chọn khác chỉ cần giải quyết bằng tiền. Vậy chúng muốn gì?

Thứ chúng ham muốn nhất là BIỂN và DẦU KHÍ.

Uớc tính có khoảng xấp xỉ 11 tỉ thùng dầu và 190 nghìn tỷ feet khối khí tự nhiên đã được xác định và có tiềm năng trong khu vực trải dài từ Singapore và eo biển Malacca đến eo biển Đài Loan. Hầu hết các mỏ hydrocarbon đều nằm ngoài khu vực tranh chấp.Một phân tích vào năm 2010 của Cơ quan Khảo sát Địa chấn Mỹ đưa ra ước tính có khoảng 0,8-5,4 tỷ thùng dầu và khoảng 7,6-55,1 nghìn tỉ feet khối khí tự nhiên nằm trong lượng tài nguyên chưa được phát hiện.

Khu vực Quần đảo Hoàng Sa tranh chấp không cho thấy dấu hiệu nào của các mỏ dầu khí lớn truyền thống , và bằng chứng địa chất cho thấy khu vực này cũng không có tiềm năng đáng kể. Tuy vậy, khu vực này lại có thể có một nguồn tài nguyên băng cháy lớn.

Nhiều người quá khích đập phá trụ sở UBND tỉnh Bình Thuận. Như thế này có còn là “biểu tình ôn hòa” không?

Trung Quốc đang phải phụ thuộc vào nguồn nhập khẩu năng lượng lên đến 56% và họ sẽ tìm mọi cách giảm bớt sự phụ thuộc này để bảo đảm tăng trưởng và an toàn năng lượng

Và đối thủ chính trong việc cạnh tranh khai khác dầu ở Biển Đông không ai khác ngoài Việt Nam. Và ngày mai sẽ là ngày khoan mũi khoan thăm dò đầu tiên của liên doanh hợp tác Nga Việt tại biển Đông. Lễ hội té nước năm nay sắp bắt đầu rồi, nó đáng quan tâm hơn cái việc khỉ ho cò gáy biểu tình nhiều.

Và tại sao thứ 2 lại là biển? Trung Quốc đang theo đuổi một siêu dự án là kênh đào Kra xuyên Thái Lan (link tham khảo: Kênh đào Kra, cơ hội vàng cho Việt Nam hay mối đe dọa về an ninh quốc phòng?), thứ sẽ rút con đường liên vận hàng hóa quốc tế biển đi cả 1000km, tiết kiệm từ 3 đến 5 ngày đường và hàng tỷ tỷ dola mỗi năm. Nếu hệ thống kênh đào này hoàn thiện Trung Quốc sẽ nắm giữ cái BOT trên biển lớn nhất khu vực. Và bạn biết con đường đó sẽ phải đi qua đâu không? Chính là Phú Quốc của Việt Nam chứ còn lệch đi đâu nữa. Nói không ngoa Việt Nam sẽ là nước hưởng lợi thứ 2 từ siêu dự án này khi án ngữ giữ huyết mạch giao thông quan trọng. Hãy nhìn vào cái tầm của các cụ khi không phải tự nhiên Phú Quốc xuất hiện trong bản dự thảo Đơn vị kinh tế đặc biệt hiện nay, Phú Quốc sẽ thành điểm nóng thu hút dòng vốn đầu tư cực cao từ khắp thế giới như Mỹ, Nga, EU, Sing, càng nhiều quốc gia cộng hưởng kinh tế thì việc Trung Quốc muốn gây hấn với VN càng khó vì sẽ bị vướng vào sợi dây ảnh hưởng lợi ích kinh tế của các nước lớn.Và việc đó sẽ kéo theo hệ lụy tiêu tan tham vọng của TQ với tài nguyên.

Vị trí dự kiến thực hiện dự án kênh đào Kra (khoanh tròn)

 

Vậy Trung Quốc muốn thế nào? Chiến tranh ư? Dĩ nhiên là không,cái Trung Quốc cần là 1 Việt Nam bất ổn và nội chiến để có những quân cờ quan trọng trong việc vận hành mọi thứ theo ý muốn. Và dĩ nhiên qua hàng ngàn năm đánh nhau bầm dập thì không ai hiểu Trung Quốc hơn Việt Nam và ngược lại, người Tàu quá hiểu tâm lý dân Việt. Chỉ cần kiếm cớ thổi bùng cái ngọn lửa chống Tàu cực đoạn lên, nhẹ thì quá trình đầu tư của các nước vào VN sẽ bị chậm vì nhà đầu tư nước ngoài sẽ ngần ngại khi bỏ hàng tỷ đô vào khu vực không ổn đinh trật tự xã hội.

Nặng hơn như vụ Bình Dương chúng sẽ kích động quá khích đập phá các khu công nghiệp, công ty doanh nghiệp quốc tế, kể cả công ty Trung Quốc rồi sau đó chính phủ phải đền bù và nhượng bộ yêu sách của bọn đầu tư nếu không bọn nó sẽ dọa kiện ra tòa án quốc tế để đòi bồi thường. Các nhà đầu tư nước khác cũng e sợ không dám vào đầu tư nữa. Hàng chục ngàn lao động sẽ thất nghiệp kéo nền kinh tế đi xuống trầm trọng. Khi nền kinh tế bị đe dọa thì chúng sẽ buộc ta phải vào bàn đàm phán về việc nhương bộ khai khác tài nguyên ở Biển Đông. Nên nhớ hiện nay Việt Nam và Nga đang tích cực thăm dò dầu mỏ ở phía nam Biển Đông dù liên tục bị tàu chiến Trung Quốc quấy phá. Nếu nội bộ trong nước không ổn định thì ngoài biển cũng khó mà trụ được.Nhà nước này mà muốn bán mình cho Tàu thì nó bán lâu rồi đéo đến lượt các anh chị võ mồm trên mạng đâu.

Nhiều người quá khích đập phá trụ sở UBND tỉnh Bình Thuận
Những hình ảnh đau lòng trong cuộc biểu tình năm 2014

 

 

 

Nhiều người cứ nghĩ đánh nhau với Trung Quốc là đao to búa lớn, là bắn nhau ầm ầm, xe tăng máy bay các kiểu nhưng họ nhầm. Đánh nhau bây giờ chủ yếu bằng kinh tế và nhằm vào đời sống xã hội, dùng vũ lực chỉ là phương án hạ sách cuối cùng.

Thật buồn cười ở chỗ Trung Quốc lợi dụng chính lòng yêu nước của chúng ta để đánh lại ta mà chưa cần tốn bất kỳ viên đạn nào. Không phải bàn cãi rằng bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều ghét Trung Quốc, cũng như người Trung Quốc căm thù người Nhật.

Nhưng người Trung Quốc biết biến cái thù đó thành hành động, họ tìm hiểu rất kỹ về người Nhật, họ làm mọi cách để vượt lên trên người Nhật vì họ biết chỉ có thể rửa nỗi nhục xưa khi vượt qua được Nhật.

Nhìn lại chúng ta, chúng ta hiểu gì về người Trung Quốc và làm gì để đánh bại họ. Dăm ba câu chửi cửa miệng với gõ mấy cái status, share mấy bài chửi trên mạng, xuống đường hô hào vài ba câu liệu họ có sợ không?

Xin thưa là không, càng như vậy Trung Quốc càng thích vì họ dễ lợi dụng điều đó để làm suy yếu Việt Nam. TQ hiểu rất rõ chúng ta trong khi nhiều người chúng ta chẳng biết gì về họ, bởi động đến từ Trung Quốc thôi là đã giãy nảy lên rồi, đó là điều rất đáng ngại.

Hãy yêu nước bằng một trái tim nóng và một cái đầu lạnh. Đừng biến bản thân thành con tốt thí trọc thẳng vào Tổ Quốc trên bàn cờ chính trị.

Người dân tụ tập rất đông trước của Dinh Độc Lập – Q1 – TPHCM

(Nguồn: FB Kiên Phạm)

Ý kiến bạn đọc:

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

(*)