Sài Gòn biến mất những hàng cây trăm năm, như cơ thể người không còn lá phổi

-

Khi người ta phá nát rừng Việt Nam, rừng trơ trụi và khô khốc một màu lở loét. Rừng Việt Nam đã không còn nữa. Đi trên máy bay, không còn tìm thấy màu xanh ngút ngàn của thuở trước. Và khi rừng hết cây, người ta tính đến chuyện hạ những cây hiếm hoi ở các đô thị. Những hàng cây có mặt đã trăm năm nay lần lượt bị đốn ngã vì nhiều lý do, hợp lý cũng có mà vô lý cũng không thiếu.

Những hàng cây ở phố Phan Đình Phùng Hà Nội, những cây cổ thụ lâu đời bị hạ như chớp nhoáng. Chỉ một loáng người ta chặt mất 500 cây. Mất trăm năm tồn tại chỉ cần một ngày là thanh toán sạch.

Cành hoa như lời ai điếu cho một cổ thụ đã chứng kiến bao nhiêu điều ở chốn này

258 cây lâu năm ở đường Tôn Đức Thắng Sài Gòn cũng thế. Giờ chỉ còn là những gốc cây nham nhở. Ngày cây bị đốn hạ, một người Sài Gòn vô danh nào đó đã đặt lên những gốc cây một cành hoa. Cành hoa như lời ai điếu cho một cổ thụ đã chứng kiến bao nhiêu điều ở chốn này. Đó như lời chia tay ngậm ngùi đầy luyến tiếc của một người Sài Gòn rất lãng mạn và đầy nghĩa tình.

Thành phố này còn bao nhiêu hàng cây, và người ta đang toan tính sẽ đến lúc đốn hạ. Những hàng cây giao nhau, những cổ thụ thẳng tắp vươn lên trời cao, những con đường có hoa đang chuẩn bị xử trảm. Có khi nào người ta tiến vào Sở thú hay Tao Đàn để chặt nốt những cây còn lại? Cũng có thể có một ngày.

Người ta đang say máu chặt và chặt. Đàng sau hành động chặt đó là gì. Những mét gỗ đó sẽ mang lại lợi nhuận bao nhiêu? Và ai hưởng lợi? Chẳng ai biết. Nhưng người Sài Gòn mất đi những hàng cây quen thuộc. Những hàng cây gắn bó đời người với biết bao kỷ niệm.

Ngày còn bé, được cha mẹ chở đi dưới tàng cây bóng mát, lớn chút nữa tung tăng đi học về, cúi lượm những lá khô, những bông hoa chẳng đẹp gì nhưng vẫn ép vào trong vở. Tuổi mới yêu cùng người yêu đi dưới hàng cây rợp mát, thủ thỉ chuyện trò, hò hẹn yêu đương. Tuổi xế chiều, chiều chiều lững thững tản bộ dưới hàng cây tiếc nhớ tuổi thanh xuân đã đi qua. Những hàng cây như những chứng nhân của một đời người. Nó chứa đựng bao kỷ niệm không quên. Người ta tin cây cũng có linh hồn, nên trong những khu vườn nhà, lúc gia đình có tang, người ta mang tang cho cây. Những cây cổ thụ bị chặt ngang, gỗ tia ra những dòng nhựa, nhìn như những dòng máu của tử tội bị chém ngang người. Những hàng cây đã mất là một phần của một thành phố, thiếu nó thành phố vắng đi những nốt nhạc để hình thành một đô thị. Những tiếng ve mùa hè không còn vang ở thành phố nữa. Giống chim khoen xanh Bason đã bị tuyệt diệt. Ôi nhớ sao là nhớ tiếng líu dài vang vọng của giống chim này. Không một giống chim khuyên nào trên thế giới có giọng líu dài, vang và trầm hùng như giống khoen Bason Sài Gòn. Chúng trôi giạt phương nào khi không còn nơi trú ngụ?

Nhưng khi vật kỷ niệm của người này lại chẳng có chi gắn bó với kẻ khác. Đó là điều bình thường của cuộc sống. Bởi những người gắn bó với cây thì cây là kỷ niệm. Còn những người không ở đó, họ đến từ vùng đất khác, không hàng ngày nhìn những khóm lá xanh mướt che trên đầu, không chứng kiến cây lớn lên cùng mình, không có con đường tình ta đi dưới hàng cây rợp bóng me xanh, không nhìn thấy những cánh hoa đầu mùa nở hàng năm, năm này qua năm khác suốt quãng đời của mình thì họ sẽ chẳng phải băn khoăn, tiếc nuối, xốn xang khi ký lệnh đưa những cưa máy đốn ngã những ký ức kỷ niệm của bao nhiêu người khác.

Đi ngang qua sân Phan Đình Phùng, thấy những cây điệp vàng vị đốn ngã, bầu trời trống hoác và mặt đất trống trơn, lòng gợn buồn. Thời tuồi trẻ, hàng ngày mỗi sáng tôi tới đây đánh banh cùng bạn bè suốt mẩy mươi năm, hôm nào cũng đi loanh quanh dưới hàng cây điệp. Nhiều ngày cây trồ bông vàng chói trên đầu và cũng vàng rực ở dưới những bước chân đi. Tất cả đã bị chặt trụi. Ký ức của một thời sẽ bị mất dấu những hàng cây.

Hãy tưởng tượng Sài Gòn biến mất những hàng cây trăm năm, như cơ thể người không còn lá phổi. Người Sài Gòn hít vào người những khói bụi, buổi sáng không còn ô che nắng, buổi chiều sẽ chẳng còn bóng râm. Thay vào đó những bóng cây èo uột, thấp lè tè trải trên những con lộ đầy nắng. Thành phố đang tự đánh mất hồn vía của mình. Thành phố cũng đang chặt bỏ những ký ức của quá khứ. Một thành phố không còn những dấu tích quá khứ sẽ là một thành phố khó tìm thấy tương lai.

(FB Do Duy Ngoc)

Ý kiến bạn đọc:

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

(*)