Câu chuyện Bình Thuận: máu đã đổ, tiếp theo là gì?

-

Tấn công phá hoại làm sập cổng vào UBND và HĐND, sở Kế Hoạch Đầu tư, ban chỉ huy bộ đội biên phòng, trung tâm hội nghị tỉnh Bình Thuận. Đập phá văn phòng làm việc, đốt trụ sở, đốt xe của cán bộ công nhân viên chức, đánh trọng thương các chiến sĩ công an bảo vệ, dùng bomb xăng và bomb đinh ném vào lực lượng bảo vệ, phá hoại tài sản xung quanh, cướp xe máy, ước tính thiệt hại khoảng 10 tỷ đồng. 52 con người bị bắt và còn có thể sẽ còn nhiều hơn nữa. Trong 52 con người bị bắt đó có tới hơn nửa cho biết chỉ vì hiếu kì rồi quá khích a dua đi theo và hành động theo bản năng tự phát bị kích động chứ không hiểu chuyện gì xảy ra. Bản thân không hiểu các vấn đề về luật đặc khu, không biết Phú Quốc và Vân Đồn nằm ở đâu, thấy người khác phản đối Trung Quốc thì hô hào theo chứ không rõ chuyện gì xảy ra cả. 

Vì đâu chúng ta lâm vào cảnh nồi da xáo thịt, tấn công và đập phá chính đồng bào mình, trong khi Trung Quốc thậm chí chẳng thèm động đến cái móng tay? Bình Thuận – máu đã đổ, nước mắt đã rơi, tiếp theo sẽ là gì?

Hôm chủ nhật tôi đã nổi gai ốc và lo sợ ngập tràn khi xem clip dân Bình Thuận tấn công bằng gạch đá vào cảnh sát cơ động, rồi phá hàng rào xâm chiếm cơ quan nhà nước rồi lửa đã bùng lên. Tôi lo sợ một cuộc trả thù, một cuộc đàn áp sẽ xảy ra và máu sẽ đổ, thân phận người dân càng đau khổ. Hôm nay lại xem dân đốt trụ sở ở Tuy Phong, Bình Thuận. Lãnh đạo bỏ chạy thay vì đối thoại với dân, trụ sở trống không, hàng rảo bảo vệ đạp đồ, nhiều xe đặc chủng đang bị đốt phá…Dân Phan Rí đang đi sai đường rồi, say máu kiểu này là nguy hiểm rồi, e rằng đã mắc bẫy rồi.

Tại sao cuộc biểu tình ngày 10.6 diễn ra trên cả nước với hàng chục, hàng trăm ngàn người dân xuống đường khắp nơi mà chỉ có ở Bình Thuận xảy ra bạo loạn? Dân Bình Thuận biểu tình để chống chuyện đặc khu nhưng trong lòng họ còn chứa nỗi uất ức và nỗi đau không nói được của số phận. Từ khi nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân mọc lên, mạng sống của họ, của gia đình họ, của con cái họ bị đe doạ hàng ngày bởi xỉ than, bởi ống khói lúc nào cũng đem tro than vào không khí. Họ là ngư dân, sống nhờ biển nhưng bây giờ thuyền không còn ra khơi được nữa. Biển nhiễm độc, thuyền không có đường ra. Ra được biển họ bị tàu Trung quốc rượt đuổi, đánh chìm, bắt bớ, bị đâm thủng tàu và có người đã chết. Tàu thuyền cùa họ nằm chết dưới nắng và gia đình họ đói ăn, lang thang bờ bụi.

Họ sống trong tuyệt vọng, đói nghèo. Họ thành những kẻ thất nghiệp, cùng quẫn, không có tương lai. Họ đã kêu gào khắp nơi nhưng không tiếng vọng và mỗi người mang nặng u uất trong lòng. Hôm qua họ xuống đường vì đặc khu nhưng trong lòng mang thêm nỗi đau như lò lửa nung nấu, trong tim mang nỗi uất ức của kẻ bị dồn vào chân tường, bị tước đọat cuộc sống.

Những người đang nắm quyền lực, những doanh nghiệp ma mãnh suốt ngày lom khom đi tìm đất để bán, để mua, để xây resort, để biến thành chốn ăn chơi của đám thừa tiền. Dân liên tục bị mất đất, cướp đất, cưỡng chế. Lúc nào cũng sống trong lo sợ thành kẻ không nhà.

Và cuộc xuống đường như tia lửa châm vào ngòi pháo, nó đã nồ tung. Chống đối bằng gạch đá, phá tung hàng rào cơ quan nhà nước, đốt lửa, đập phá là sai rồi. Quá sai rồi. Nhưng khi nỗi căm hờn dâng trào, khi những u uất mãi không nói được, khi khổ đau dồn nén có dịp bung ra, không ai có thể kìm lòng được. Nó là hậu quả của những năm tháng kêu gào mà chẳng ai nghe, thỉnh cầu mà chẳng ai giải quyết. Nó là đợt sóng ngầm chảy lâu nay trong mỗi người và hôm nay được tuôn ra thành làn sóng dữ. Hãy ngồi xuống với dân, hãy nghe nỗi thống khồ của họ, hãy tìm cách để họ được sống như một con người. Đừng tìm cách làm giàu bằng cách cướp đất của dân nữa. Đừng vẽ ra dự án liên minh với bọn ma đầu để phá nát đời sống cúa dân lành, đừng biến cuộc đời của dân thành địa ngục.

 

Vì đâu Dân và Quân – cũng là dân Việt cả – lại rơi vào cảnh đối đầu?

Đó là cách giải quyết tốt nhất. Nhà tù, bạo lực, tra tấn, dùi cui chẳng còn làm họ hãi sợ vì cuộc đời họ đang sống còn đau đớn gấp bội lần những thứ đó. Con giun bị xéo, con chó bị dồn vào chân tường còn phản ứng, huống chi là những con người.

Hãy hiểu tận tường vì sao họ phẫn uất đến thế, hung hãn đến thế. Không ai có thể xúi dục được họ, không ai có thể thuê được họ. Sức mạnh và sự cuồng loạn đó bắt nguồn từ chỗ mất niềm tin. Cầu mong mọi chuyện ở Bình Thuận dừng lại ở đây. Không nên tiếp tục bằng bạo lực. Chính quyền nên tìm cách đối thoại với dân. Trốn tránh là sách lược ngu hèn nhất của người lãnh đạo. Tôi không đồng tình với bạo lực bất kể từ phía nào.

Nguồn: FB Do Duy Ngoc

Ý kiến bạn đọc:

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

(*)